Saturday, November 1, 2014

CSVN & Mỹ hai đối tác xuất nhập cảng những nhà đấu tranh

CSVN & Mỹ hai đối tác xuất nhập cảng những nhà đấu tranh

 
CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ MỸ
HAI “ĐỐI TÁC” XUẤT NHẬP CẢNG NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH
ĐỊNH NGUYÊN
 
 
Lại thêm một người đấu tranh nữa là ông Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày (ĐC) được Mỹ bốc trực tiếp từ nhà tù VC đưa thẳng qua Mỹ.  Không phải lần đầu, hiện tượng “xuất nhập cảng” người đấu tranh nầy giữa hai “đối tác” CSVN và Mỹ đã xẩy ra lai rai trong thời gian qua như trường hợp của các vị Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Chí Thiện, Trần Khải Thanh Thuỷ, Cù Huy Hà Vũ…Đây là sự trao đổi có điều kiện giữa hai bên.  Cứ mỗi lần Mỹ “nới lỏng” một điều gì thì VC “thả” một tù nhân và đẩy qua Mỹ.  ĐC được thả vì Mỹ vừa nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VC.  Việc trao đổi nầy nếu đặt trên căn bản quyền lợi của toàn dân tộc Việt Nam thì quý biết mấy.  Đằng nầy, việc “xuất nhập” chỉ nhằm giải quyết số phận của những cá nhân đang bị cầm tù.  Căn bản “ngoại giao” nào đã đưa đến hiện tượng kỳ cục khó hiểu nầy?  Nó hoàn toàn có lợi cho VC nhưng tác hại vô cùng lớn lao đối với khát vọng dân chủ của toàn bộ dân tộc Việt Nam.  Riêng Mỹ thì thú thật tôi chưa hiểu nổi vì sao họ làm như vậy.  Có người cho rằng Mỹ hành động như thế hoàn toàn vì lòng nhân đạo.  Tôi không tin vì nhân đạo như thế chẳng khác nào “nối giáo cho giặc”!
            Trên phương diện tình cảm cá nhân, tôi mừng cho các vị đã được trao đổi.  Họ đã thoát được gông cùm cộng sản.  Sau bao năm tháng đấu tranh gian khổ, rồi bị tù đày, bị tra tấn, bị đói khát, bệnh tật…bây giờ họ đến được bến bờ tự do thì không mừng cho họ sao được.  Nếu họ là những người bình dân như mấy chục triệu người Việt Nam khác thì sự vui mừng ấy thật trọn vẹn.  Nhưng họ không phải là những người bình dân nên bên cạnh sự vui mừng ấy, tôi lấy làm tiếc, rất tiếc, tiếc cho họ và tiếc cho dân tộc Việt Nam.  Chế độ CSVN tàn bạo, gian manh, xảo quyệt thế giới ai cũng biết, mọi người Việt Nam đều biết.  Thế mà trên dưới chín chục triệu người Việt Nam im thin thít.  Chỉ có họ là những người yêu nước có đủ dũng khí đối đầu trực tiếp với chế độ độc tài.  Họ là những con người của thời cuộc.  Họ là niềm hy vọng của cả dân tộc Việt Nam.  Trong khi họ bị tù, những người Việt Nam yêu nước khác cũng như lương tâm nhân loại trên thế giới không ngừng tranh đấu đòi bạo quyền trả tự do cho họ.  Nhưng bạo quyền không trả họ về trong lòng dân tộc mà tống xuất họ qua một nơi khác: Mỹ!  Họ đã bị bứng ra khỏi đất nước, dân tộc.  Tuy họ thoát được cảnh gông cùm trong nước nhưng lại bị một án tù khác: án đày biệt xứ!  Sự nghiệp đấu tranh TRỰC TIẾP chống bạo quyền bán nước của họ từ nay sẽ chấm dứt.  Từ đây, họ sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng họ sẽ không còn là những con người của thời cuộc nữa.  Họ sẽ không còn là niềm hy vọng cho cả một dân tộc nữa.  Họ như những con cua bị gãy càng, thân bại danh liệt nơi xứ lạ dù có một số người “hơi quen”.  Họ vẫn sống và vẫn vẫy vùng nhưng họ không làm cho VC run sợ nữa.  Những hành động/việc làm của họ sẽ không có tác dụng gì đến tình hình chính trị tại Việt Nam nữa.  Họ như những con cá bị đem từ biển nước quê nhà đến một đại dương xa lắc khác.  Nơi đại dương xa lắc có nhiều “gió chướng” và “sóng vỗ muôn chiều” nầy, những gợn sóng nhỏ nhoi do họ tạo ra (nếu có) sẽ giao thoa và biến mất cùng với những con sóng đỏ-vàng nhập nhằng hằng ngày, không thể đủ sức vượt Thái Bình Dương về vỗ bến quê nhà!  Tôi hoàn toàn không nghi ngờ khả năng và thiện chí của các vị ấy, tôi chỉ nói đến mội trường và hình thức đấu tranh.  Ông ĐC có viết hằng trăm bài đả kích CSVN trên “net” cũng không làm VC giật mình bằng hình ảnh ông và một số bạn bè trương biểu ngữ chống Tàu xâm lăng trước tiền đình Quốc hội VNCH cũ.  Việc tương tự như thế ông không còn cơ hội để thực hiện nữa.  Để chống CSVN, người Việt hải ngoại đã viết, hàng trăm hàng ngàn người viết, viết đã ba bốn chục năm rồi.  Rất tốt nếu quý “tù nhân lương tâm” tiếp sức với họ, nhưng đừng hy vọng quá cao.
            Sau năm 1975, CSVN lần lượt tống xuất những thành phần có thể nguy hiểm cho chế độ.  Ngoài những người vượt biên, vượt biển những thành phần khác như ODP, HO, con lai…đều “được” ra đi theo kế hoạch của họ.  Trong khi chúng ta vui mừng vì thoát được địa ngục thì chế độ CSVN cũng vui mừng không kém vì vừa tống xuất được những thành phần nguy hiểm vừa có tiền.  Nói như người Mỹ, đây là win-win situation.  Cả hai bên đều “thắng”, cả hai phía đều có lợi.  Chỉ tội cho dân tộc Việt Nam.  CSVN sẽ rảnh tay thống trị dân tộc Việt Nam lâu hơn. 
            Tưởng là “tre già măng mọc”, các thế hệ già bị tống xuất thì các thế hệ trẻ sẽ tiếp tục.  Nhưng VC cứ bổn cũ soạn lại, người trước kẻ sau, những khuôn mặt đấu tranh nguy hiểm cho họ, lần lượt “được” họ “xuất cảng” cho đi tỵ nạn!
            Tuy hình thức giống nhau, nhưng chuyện ra đi của những thành phần người Việt Nam sau khi VC cưỡng chiếm miền Nam khác với sự ra đi của những nhà đấu tranh trong thời điểm nầy, thời điểm gần hai chục năm sau khi Mỹ có quan hệ ngoại giao đầy đủ với CSVN (12/7/1995).  Sau khi rút khỏi Việt Nam và tháng Tư năm 1975, Mỹ để lại một đất nước tang hoang cho đồng minh VNCH.  Hàng triệu binh sĩ, công chức VNCH từng chiến đấu/làm việc bên cạnh họ bị VC bỏ tù.  Vì áy náy lương tâm sao đó mà các chương trình di dân/tỵ nạn được Mỹ hình thành và các nước phương Tây hổ trợ.  Kết quả là có khoảng trên dưới ba triệu người được ra đi tỵ nạn, đông nhất là ở Mỹ.  Đây có thể là một hành động nhân đạo hiếm có, chưa có nước nào làm được.  Ý nghĩa chính trị của sự kiện nầy, đối với Mỹ, chưa thành vấn đề vì lúc đó Mỹ và CSVN không nhìn mặt nhau, Mỹ chưa có đối sách đối với kẻ cựu thù nầy.  Nhưng kể từ khi Mỹ bỏ lệnh cấm vận, thiết lập bang giao ở cấp đại sứ với CSVN thì chắc chắn Mỹ đã có đối sách với VNCS.  Khó ai biết chính xác đối sách của Mỹ đó như thế nào nhưng chắc chắn CSVN chưa thể là “đồng minh” chiến lược của Mỹ được.  CSVN cũng thừa biết như vậy, tuy ngoài  mặt ngoại giao, nhưng với họ, Mỹ không phải là người “vừa là đồng chí vừa là anh em” như TC được.  CSVN luôn luôn dè chừng Mỹ,  họ thường cao giọng cảnh giác: coi chừng diễn biến hoà bình, một chủ trương mới của Mỹ nhằm loại bỏ các chế độ độc tài mà không cần chiến tranh!
            Mỹ “diễn biến hoà bình” như thế nào? Họ đã và đang truyền bá tư tưởng tự do, dân chủ.  Họ đưa những phát minh tiên tiến như máy vi tính, điện thoại thông minh…cho dân Việt Nam xài, những phim ảnh, sách báo đậm nét tự do dân chủ được đưa qua Việt Nam nhằm ảnh hưởng lên giới trẻ.  Hình ảnh cùng tác dụng của Việt kiều về thăm quê hương.  Người Việt Nam đi du lịch Mỹ như đi chợ cùng đội ngũ đông đão du học sinh…Cứ nhìn sinh hoạt của người Việt Nam trong nước nói chung, của giới trẻ nói riêng thì sẽ thấy Mỹ đã gây được ảnh hưởng như thế nào tại Việt Nam.  Tuy người Tàu (cộng) có mặt khắp nơi trên đất nước Việt Nam, nhưng người Việt Nam không sính tiếng Tàu mà sính tiếng Mỹ; người Việt Nam không xài đồng Nhân Dân Tệ của Tàu mà xài đồng dollar của Mỹ.  Có thể nói, trong khi Đảng CSVN chịu ảnh hưởng nghiêm trọng của Tàu thì ngược lại quần chúng Việt Nam, từ nam chí bắc đã theo lối sống của Mỹ một cách tự nhiên và rất rõ nét.  Mỹ thật sự đã “rửa mặt” sau gần bốn chục năm, kể từ ngày cuốn gói khỏi Việt Nam.  Đó là sự biến đổi (có thể nói là tiến bộ) về mặt đời sống, văn hoá, và xã hội.  Đời sống xã hội thay đổi sẽ dẫn đến sự thay đổi của chế độ sớm nếu có sự hổ trợ tích cực các sinh hoạt đấu tranh chính trị. 
            Nhưng, về chính trị, điều khó hiểu là tại sao Mỹ lại giúp CSVN dập tắt tất cả ngọn lửa đấu tranh của người Việt?  Những người đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền… như các vị nêu trên, nếu tạo áp lực buộc VC trả tự do cho họ ngay trong nước để cùng với những người khác tiếp tục đấu tranh thì biết đâu, tình hình Việt Nam sẽ sớm biến chuyển, chế độ độc tài toàn trị CSVN sẽ sớm kết thúc.  Không có ánh đuốc dẫn đường làm sao tiến bước trong đêm đen?  Không có người khởi xướng và lãnh đạo làm sao có phong trào cách mạng?  Không có phong trào cách mạng quần chúng làm sao lật đổ được CSVN?  Đáng ra, bằng cách nầy hay cách khác, Mỹ nên hổ trợ dân tộc Việt Nam duy trì và phát triển ngọn lửa đấu tranh để đòi tự do dân chủ.  Đằng nầy, Mỹ làm ngược lại: tiếp tay với CSVN vô hiệu hoá vai trò và ý chí của những con dân Việt Nam yêu nước, chống xâm lăng, chống chế độ bạo ngược!  Với việc liên tục “nhập cảng” những nhà đấu tranh bị VC trục xuất, Mỹ đã trực tiếp giúp CSVN tồn tại!  Anh em ở hải ngoại cứ chụp mũ nhau liên tục.  “Thằng đó làm tay sai cho VC”, “Thằng kia là VC nằm vùng”…mà ít ai để ý một “tên VC nằm vùng” sừng sỏ khác, làm lợi cho VC hơn bất cứ ai, đó là người bạn đồng minh Hoa Kỳ của chúng ta chứ không ai khác!
            Thật khó mà hiểu được Mỹ đang tính toán những gì mà làm những việc trái khoáy như thế?!
            Lý tưởng tự do, dân chủ của họ để đâu? 
            Không lý họ khuyến khích dân Việt Nam đấu tranh để chỉ được đi Mỹ?!
            Không lý họ đang nhập “hàng hiệu” từ Việt Nam, chuẩn bị nhân sự cho một chính phủ thân Mỹ trong tương lai, thời hậu cộng sản?  Nếu thế thì:
  Nhanh đi em, gấp đi em
  Cái suối ngây thơ trời cho chẳng mấy chốc mà nguồn khô cạn (Xuân Diệu?)
Tuổi đời của các nhà đấu tranh nầy không còn trẻ nữa, lại đau yếu bệnh tật, nếu không “tạo việc làm” cho họ gấp thì một ngày không xa lắm họ cũng chỉ là những kẻ “Sống nhờ đất khách, thác chôn quê người” (Kiều) như những người già Việt Nam tỵ nạn khác!
Tiếc thay!
 
Sacramento, CA cuối tháng 10 năm 2014.

Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em

Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em


Thưởng thức những miếng sữa chua thơm mát, tan dần trong miệng như thạch thật thích thú và hấp dẫn.
Cách làm sữa chua dẻo không khó!
Nguyên liệu:
- 1 hũ sữa chua cái 175 gr
- 50 ml sữa đặc
- 250 ml sữa tươi không đường
- 100 ml whipping cream
- 4 lá gelatin
- 80 ml nước sôi
Nếu không có whipping là dùng 350 ml sữa tươi

Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Thực hiện:
Bước 1: Lá gelatin ngâm vào nước lạnh.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Bước 2: Sữa đặc cho ra tô, sau đó đổ nước sôi vào hòa tan.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Tiếp theo vớt lá gelatin cho vào khuấy đều.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Tiếp theo, cho sữa tươi và whipping vào hòa tan.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Cuối cùng cho hũ sữa chua cái vào nhẹ nhàng khuấy cho hòa tan vào nhau, lược qua rây (cách này giúp sữa chua của bạn sẽ mịn màn hơn.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Bước 3: Đổ sữa vào từng hũ hay chén thủy tinh nhỏ, dậy nắp lại.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Xếp các hũ này vào khay, phủ khăn ấm vắt khô lên khay sữa. Để khay sữa vào lò ủ khoảng 7-8 tiếng cho sữa lên men. Sau đó mới cho vào ngăn mát tủ lạnh cho sữa cứng hơn.
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Dùng dao cắt sữa chua dẻo thành từng miếng vuông rồi cho vào ly, cốc. Rắc chút bột trà xanh lên trên rồi thưởng thức nhé!
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Cách làm sữa chua dẻo đơn giản cho chị em
Chúc các bạn thành công và ngon miệng với cách làm sữa chua dẻo này nhé!

Friday, October 31, 2014

NGÔI MỘ KẾT nhưng lại BỊ LỘ THIÊN CƠ.


     NGÔI MỘ KẾT BỊ LỘ THIÊN CƠ 
                                                   

 Có lẽ trong chúng ta, một lần trong đời thế nào cũng có nghe nói đến “Mộ Kết”, nhưng vì sao mà có? Thì đa phần mọi người đều không rành hoặc hiểu chưa thuần nhất…

Thông thường, chúng ta thấy ngôi mộ nào do “Mối” xông lên, mỗi ngày đất đắp mộ một lớn ra, thì gọi là mộ kết, và thân nhân của ngôi mộ đó chắc chắn sẽ được hồng phúc, giàu sang, phú quý v.v…

Trước năm 1975, trong khu nghĩa trang Mặc đĩnh Chi, tại Sài gòn, chúng ta thấy cũng có vài ngôi mộ như vậy!

Nhưng…Nếu mộ bị xây bao phủ bằng xi măng kiên cố, mộ không có Mối xông, thì thật khó mà có thể luận định?

Trong phạm vi bài viết này, xin cho phép tôi được lạm bàn về:

 Ngôi mộ bà Nội của tôi cũng đã được gọi là Mộ Kết, nhưng lại bị “lộ thiên cơ”!  

Kết là gì? Ảnh hưởng ra sao? Khi bị “lộ thiên cơ” thì hậu quả sẽ ra như thế nào?

Xin mời mọi người cùng đọc tiếp….

Vào đầu thập niên 40, gia đình Họ Hàng của tôi sống ở Nam Định, ngôi nhà số 41 phố Hàng Sắt là nơi Ông Nội tôi thường trú, nhà có 03 tầng lầu, to rộng và dài, dưới bán hàng sắt, và một vài thứ khác, trên để ở, ngoài chỗ để ở ra còn  có chỗ thờ Quan Công, Lưu Bị, Ngũ Hổ, chỗ thờ Gia Tiên, rất khang trang và uy nghi ở tầng thứ hai…

Và đặc biệt hơn hết là phòng đọc sách của Ông Nội tôi, chứa đựng rất nhiều sách hiếm quý, mà từ ngày bà Nội mất đi, ông Nội tôi thường hay dành nhiều thời giờ ở trong đó…

Hơn 03 năm sau ngày bà Nội tôi mất, gia đình bác Tuấn của tôi có chuyện buồn, bác Tuấn gái bị bệnh lao phổi, mỗi ngày một kiệt quệ thấy rõ, chữa thuốc Tây rồi lại thuốc ta mà nào có thấy hiệu quả? Bác Tuấn trai tuy là người theo Tây học nhưng đến lúc rối trí cũng đành tin vào lời thầy bói?

Vào thời điểm này sự mê tín dị đoan vẫn còn ảnh hưởng lớn trong dân gian, vì vậy việc tin tưởng vào bói toán vẫn còn có “cái lý của nó”!

Theo như lời của thày bói thì:

“ Sở dĩ bác Tuấn gái cứ đau hoài không khỏi, lý do là: Ngôi mộ của Bà Nội tôi bị động, cần phải bốc mộ, cho mát mẻ, con cháu mới khoẻ mạnh, ăn nên làm ra, công danh phát triển???”

Thông thường thì một người mất đi, sau 03 năm thân nhân có thể bốc mộ, do đó việc bốc mộ của bà Nội tôi sau 03 năm thì cũng hợp lý thôi,

 Tuy nhiên khi bác Tuấn trai xin bốc mộ thì ông Nội tôi không mấy đồng ý, thấy khó có thể lay chuyển ngay được ông Nội tôi, bác Tuấn trai nghĩ ra một cách, là cầu cứu tới anh chị em trong gia đình, hy vọng mọi người đồng ý thì ông Nội tôi cũng sẽ siêu lòng?

Ông nội tôi có 05 người con trai và 03 người con gái, nhưng người con Cả mất sớm khi chết còn là “Trai Tân”, nên rất “Linh” thỉnh thoảng đôi lúc hay “nhập”vào bác Sâm  để báo cho mọi người biết những gì sẽ xảy ra để biết mà tránh hay nên làm,

Mọi người trong gia đình chỉ cần nhờ bác Sâm thắp nhang, khấn, là bác Cả tôi sẽ hiện về và nhập vào bác Sâm để nói chuyện cùng mọi người, nghe nói thì chẳng mấy ai tin, nhưng đó lại là chuyện có thật100%.

Trong thế giới Khoa Học này, có những chuyện huyền bí cho đến nay chưa có ai giải thích chính xác được, bởi chuyện này xảy ra có thật, trước mắt, nên đại gia đình nhà tôi không ai phủ nhận! Ngay chính ba tôi là người theo Tây Học, chẳng tin vào nhửng chuyện ma quỷ, đồng bóng v.v…Cũng phải đồng ý là có thật!

Vì khi chuyện xảy ra có ba tôi ở đó!!!

Anh em trong gia đình tuy mỗi người mỗi nơi, nhưng khi nhận được thông tin Khẩn của bác Tuấn trai của tôi thì tất cả đều thu xếp việc nhà, để về nhà ông Nội tôi, hầu họp mặt gia đình…

Trước khi mọi người “mời” bác Cả tôi “về”, thì bác Sâm nằm ngủ mơ thấy: Một người bằng Vàng!!!

 Nhưng nói lại cho mọi người hay thì vì đang rối bời câu chuyện, nên không được ai chú ý!

 Khi mọi người  hiện diện đầy đủ tại nhà ông Nội tôi, tối đến, mọi người đề nghị hãy “thỉnh” bác Cả tôi về để xin ý kiến, dĩ nhiên bác Sâm là người đại diện anh em trong gia đình, thắp nhang khấn bác Cả về…

Mọi người ngồi xung quanh bác Sâm chờ đợi, chẳng bao lâu bác Cả tôi hiện về, nhập vào bác Sâm giống như mọi lần trước, có một điều lạ là mỗi khi bác Cả nhập vào bác Sâm  thì giọng nói nghe đúng là giọng của bác Cả!?

Thoạt tiên bác Cả nói với bác Nhã  là :

-Chú Nhã…. Hãy vào dưới cầu thang đuổi con nhỏ người làm đi chỗ khác, nó đang núp ở đó để tò mò muốn nghe lén, chuyện gia đình không nên cho người lạ hay biết?

 Bác Nhã  đến dưới cầu thang, thì quả thật con bé người làm đang xanh máu mặt núp trong đó!!!

Tiếp nối bác Cả tôi nói với ba tôi:

      -Chú Trân, chú có học võ, khoẻ mạnh hơn mọi người hãy thử “Kéo tay”với Anh xem sao?

      Ba tôi vâng lời kéo tay với bác Sâm tôi thì bị bác Sâm thắng một cách rất dễ dàng và nhẹ  nhàng…

Mọi người lúc đó tin chắc bác Cả tôi đã “nhập” vào bác Sâm rồi!

Qua trò chuyện giữa người Âm và người Dương, thì bác Cả tôi góp ý:

     -Cái gì Trời cho, thì ráng mà giữ lấy, mộ của Mẹ quý lắm!

 Sau đó bác Cả tôi “Thăng”,

Mọi người cũng phân vân lắm, ông Nội tôi nằm trong phòng,   tuy nghe hết nhưng không ra, và cũng chẳng góp ý gì,  ông tôi là người nhân từ, quảng đại, thương con, quý cháu, mỗi lời nói đều cân nhắc kỹ càng, sự im lặng của Ông Nội tôi cũng ngầm tỏ ý :

     -“Các con muốn làm gì thì làm, nhưng Bố thì chẳng muốn bốc mộ, Bố cũng đành tôn trọng quyết định của các con thôi! Miễn là các con đồng lòng?

Bác T cố gắng thuyết phục mọi người, nên cuối cùng thì đã được toại ý

Và thế là công việc bốc mộ bà Nội tôi được tiến hành sau đó…………

Phái đoàn tham dự, ngoài tất cả anh em trong gia đình còn có sự hiện diện của ông Nội tôi nữa, ông lặng lẽ đi theo mọi người, nét mặt đăm chiêu, im lặng, ông như chỉ muốn là một chứng nhân đối với việc làm thuận ý, đồng lòng của các con !?......

Sau khi cúng vái xong xuôi, theo lệnh của thày cúng, gia đình cho người cắt cổ con gà,  máu gà được vảy để trừ tà ma, khi nhang tàn thì những người phu bốc mộ bắt đầu làm việc…

Chính ra trước khi mở nắp quan tài, thày phải thắp một cây nến (đèn cày) trên nắp quan tài, rồi đục một lỗ nhỏ sát cạnh, nếu hơi trong quan tài thoát ra làm tắt ngọn nến, thì  không được tiếp tục nữa, còn nếu đục xong mà nến vẫn cháy thì mới cho bốc mộ? Một phần dị đoan, một phần cũng do kinh nghiệm truyền khẩu mà tương truyền như thế.

Nắp quan tài đang được mở ra, thì từ đằng xa mọi người thấy người giữ nghĩa trang đang hối hả chạy đến, vừa chạy tới vừa la lên:

  -Ngưng…Ngưng …Đừng mở ???

Nhưng, nắp đã được mở ngay khi người giữ nghĩa trang chạy vừa tới sát bên mộ bà Nội tôi, ông ta vừa nhìn xuống quan tài vừa hốt hoảng nói lớn tiếng:

-   Mộ kết mà sao lại cho phép mở?

Thày cúng chắc cũng hiểu được sự tắc trách của mình, xanh máu mặt, gượng gạo nói như phân bua:

-Trời lạnh quá, mọi người lại hối thúc, nên Tôi phải làm nhanh, cướp giai đoạn, đâu ngờ lại xảy ra như vậy!

Mọi người chồm sát tới mộ bà Nội tôi…

Thì thấy phía nắp trong của quan tài kết bằng những sợi như sáp, trông như mạng nhện, những khớp xương của Bà Nội tôi, có những lớp trông như sáp bao quanh, toàn bộ xương người  còn nguyên vẹn,một lớp như thạch (sương sa) bao phủ……….

 

                                     

                       

            Nguyễn viết Trường ngồi bên mộ Mẹ ruột tại miền Bắc (VN)

            Sau khi đi tù Cải tạo về…Trước khi qua Mỹ với diện H.O 8

 

Trong bàng hoàng của mọi người, bác Tuấn trai, ngồi phệt xuống đất, đôi mắt vốn dĩ  đã thiếu ngủ lâu ngày, mất ít nhiều sự tinh anh, nay mở trao tráo nhìn xuống mộ mẹ mình…Nỗi đau đớn, hối hận, kinh hãi của bác lúc bấy giờ, làm sao ai trong anh em có thể đo lường chính xác???
Ông tôi sau khi quan sát tình hình, thật chậm rãi và khoan dung nói vừa đủ cho các con nghe:

-Cho tiếp tục thôi….

Ông không phê bình, không quy trách nhiệm cho một ai, trong những giây phút khó xử nhất như thế này, mới thấy sự bao dung, sự độ lượng cao cả của Ông Tôi….

Và thế là, những người phu tiếp tục làm việc trong sự lo âu tột độ của thày cúng!!!Chẳng biết mọi người sẽ đối xử với mình ra sao?

Nhưng nói cho cùng, sự thể đã rồi, chẳng ai quan tâm phiền trách đến ông thày cúng làm gì.

Vì những chỗ tiếp nối của xương đã dính chặt vào nhau bằng một chất như sáp ong, nên thật khó khăn cho các người phu làm việc tháo rửa.

Sau khi toàn bộ hài cốt, được gỡ ra và rửa bằng rượu trắng, rồi cho vào một cái hũ bằng sành, có “Khằng” cẩn thận để chôn lại, mọi người lặng lẽ ra vể….

Trời buổi sáng miền Bắc hôm đó, lạnh giá, mù sương, khung cảnh thật buồn và ảo não làm sao, có ai hay chăng ngày đó chính là ngày thê lương nhất của ông Nội tôi và các con cháu của ông?

Một sự mất mát không thể bù đắp được, một mốc thời gian cho những ngày bất hạnh tiếp nối trong gia đình…

Trở về nhà, mọi người vô cùng bối rối, bác Sâm đề nghị hãy “mời” bác Cả về thỉnh ý xem sao?

Mọi người đồng ý liền, khi bác Cả về, “nhập” vào Bác Sâm và nói:

-Anh đã nói mà sao không nghe? Chuyện đến nước này quả là rất nghiêm trọng, mộ của Mẹ Kết như vậy là “Kết Tam Đại”, có nghĩa ba đời được hiển vinh, con cháu có người làm tới Tứ Trụ Triều Đình, nhưng nay “Bị lộ Thiên Cơ”, con cháu chắc chắn bị khốn đốn vô cùng, có thể có người không có cái gáo dừa mà ăn cơm!

Anh sẽ cố gắng tháo gỡ, tuy sẽ không đến nỗi như thường tình, nhưng sẽ có những bất ngờ xảy đến, lành dữ tới đâu tùy vào “Cái đức của nhà mình”?

Anh nay sống ở trên Trời, cúng Anh thì cúng với trái cây, chứ đừng cúng bằng đồ mặn!...Nhớ phải tu thân tích đức, mọi chuyện mới hanh thông.

Mọi người nghe nói vậy cũng vơi đi nỗi kinh hoàng, đến lúc đó ai cũng tiếc là không nghe lời bác Cả, không quan tâm đến những gì Bác Sâm kể về giấc mộng của Bác! Và nhất là vì thương hoàn cảnh của gia đình bác Tuấn mà bỏ qua những hành động ngăn cản của Ông Tôi!!!
     ……………………………………………………………………….

Thời gian sau đó …

Khởi đầu là bác Tuấn gái mất,

Chị Chi con của bác Tuấn cũng mất tiếp theo,

Me tôi qua đời sau khi sanh ra tôi được 11 tháng,

Anh chị em trong gia đình bị phân tán,

Liên hệ ruột thịt cũng ảnh hưởng xấu đi nhiều, mỗi gia đình đều có những chuyện đau lòng, lộn xộn,

Nhưng  cuộc sống bết bát nhất vẫn còn cơm ngày ba bữa mà ăn, có lẽ bác Cả tôi đã tận tình giúp đỡ, nên qua đời Ông tôi, đời Ba tôi, đến đời chúng tôi, đời con cháu chúng tôi không còn bị ảnh hưởng nữa, nhất là đời con cháu, bọn trẻ gia đình nào cũng học hành giỏi dáng, cần cù làm ăn, và có một tương lai rực sáng…

Trong thời loạn lạc, di cư, Ông tôi đã cùng sống với gia đình của ba tôi,

Ông tôi nhân từ lắm, sống giản đơn và luôn hòa mình cùng mọi người trong gia đình, Ông dạy chúng tôi rất nhiều về cách sống sao cho đáng sống, có một câu tôi còn nhớ Ông dạy:

“Ông Trời sanh ra con người, cho con người hai cái mắt để nhìn mọi sự, cho con người hai cái tai để mà lắng nghe học hỏi, cho con người hai lỗ mũi để mà biết mùi vị trên đời, nhưng chỉ cho con người một cái mồm để diễn tả cảm nghĩ, do đó hãy:

 Nhìn nhiều, nghe nhiều, ngửi nhiều, nhưng hãy nói ít, làm được như vậy mới xứng đáng làm Người”

 Khi hồi cư về Hải Phòng thì Ông tôi sống với gia đình Bác Tuấn, và mất sau đó,

 Xuốt thời gian sau cho đến lúc qua đời, mọi người không bao giờ thấy Ông tôi trách cứ con cái về sự vụ việc bốc Mộ cả, nếu Ông có nói gì về chuyện này, chỉ là có tính cách kể lại chuyện mà thôi… 

 Đến nay Tôi tường trình lại câu chuyện này, theo sự góp nhặt những chi tiết nơi ba tôi, và một vài người uy tín trong dòng họ từng chứng kiến sự vụ việc này.

 Bởi đây là một chuyện có thật, những tình tiết viết trong đây không là hư cấu, vì trọng tâm của tôi chỉ muốn ghi lại cho con cháu đời sau được rõ, và những đọc giả được hiểu thêm về một câu chuyện thật, mang tính huyền bí, đã xảy ra trong giai đoạn lịch sử của một dòng họ, mà Ngoại Tổ chính là Ngài NGÔ THỜI NHẬM

Câu chuyện bao quanh chủ đề:  

                        NGÔI MỘ KẾT nhưng lại BỊ LỘ THIÊN CƠ.

 

     

                                                                             

NHỮNG CON SỐ... LỊCH SỬ

 NHỮNG CON SỐ... LỊCH SỬ
 

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 , tt c quân cán chính Vit Nam Cng Hòađu tr thành đi tưng ca “chế đ lao đng ci to”, mt chính sách do cng sn Vit Nam du nhp t Trung cng và đưc tôi luyn t min Tây Bá Li Á ca thiên đưng Sô viết.Tài liu ca Vin Bo TàngVit Nam ti San Jose ghi nhn s lưng tù ci to như sau:

- Năm 1975 QLVNCH có 980.000 quân nhân g
m 1/10 cp Tá và cp Tưng tng cng 9.600, cp úy là 80.000, còn li là h s
 quan và binh sĩ.
- Cp Tưng ti ngũ đến 30 tháng 4 năm 75 là 112; b tù ci to: 32v, 80 tưng lãnh di tn và 1 s nh không b b
t giam.
- Ði tá có 600, b
 tù 366.- Trung tá có 2.500, b
 tù 1.700.
- Thiếu tá có 6.500, b
 tù 5.500.
- C
p úy có 80.000, b tù 72.000. Trong s này bao gm c n quân nhân cũng như thành viên đng phái và các cp chính quy
n.

Ðây là con s
 ghi nhn đưc t phía Hoa K và Vit Nam Cng Hòa, không có tài liu ca các tri giam phía cng sn đ đi chiếu; và không có con s chính xác tù ci to b chết trong khi giam c
m.

Ghi chú: T
t c danh t “ci to” thc s đu là tù chính tr
.NHNG NGƯI TÙ KHÔNG ÁNKhông k thành phn b bt trưc 1975 nhưng không đưc trao tr tù binh sau 1973, thì thi gian tù “ci to” kéo dài t 1 năm đến 17 năm. T 1975 đến 1992.

Năm 1988 gần như là năm cui cùng, hu hết tù đưc tr t
 do.

Su
4 năm tiếp theo ch còn li 120 tù b giam ti Z30D gi là Tri ThÐc ti Hàm tân. Trong s này có 9 v tưng lãnh. Ði tá Phm Duy Khang khóa 6 Võ b, làm thư ký Tri còn nh tên tng ngưi. 4 Thiếu tưng: Lê Minh Ðo, Рkế Giai, Trn Bá Di, Nguyn Ngc Sang, và 5 Chun Tưng: Lê Văn Thân, Hoàng Lc, Mch Văn Trưng, Trn Quang Khôi, Phm Duy T
t.
C
p Ði tá có 22 ngưi, 20 thiếu tá và các thành viên cnh sát, đ
ng phái.

Thi
ếu tưng РKế Giai t li quang cnh khi tt c mi ngưi đưc thhết ch còn my ông Tưng. Tri Hàm Tân hoàn toàn vng lng. Cng sn cho xe ch 5 ông tưng v chuyến cui cùng. Vì đưng đi thun tin, xe v Saigon đến nhà các v Tưng khác hết 1 vòng, Thiếu Tưng РKếGiai là ngưi v sau cùng. Ông bưc xung xe, tâm trng thc băn khoăn khó t. Tù va tròn 17 năm. Nhng ông tưng khác v trưc ông chng na gi nên tưng Giai là ngưi sau cùng, theo ý nghĩa tiêu biu ca lch s.
H
i chuyn ngc tù, ông Giai nhc li câu danh ngôn ca ngưi xưa: “Bi binh chi tưng, bt kh ngôn dũng“ (Tưng quân thua trn, không th nói m
nh).
L
i hi rng, sut thi k 17 năm có thy cng sn hay thế gii t do vào quay phim hay chp hình đ bây gi có th đi tìm du tích ca nhng năm dài “ci to”; v ch huy trưng binh chng Bit đng quân cho biết, dưng như chng th
y gì.NHNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN:1975 : Hàng trăm ngàn quân cán chính Vit Nam Cng Hòa b cng sn tp trung “ci to”.
1980 : Sau 5 năm tranh đấu, dư luậ
n M và thế gii áp lc Hà Ni phi th tù .
1982 : Ti Pháp, Phm văn Ðng, Th tưng Hà Ni thách thc s trt do nếu M nhn hết tù ci t
o.
1982 : Ngo
i trưng M điu trn ti Quc hi cho biết s nhn 10.000 tù chính tr Vit Nam và gia đ
ình.
1985 : L
n đu tiên , cơ quan IRCC,Inc. ti San Jose nhn đưc 1 video tape do phóng viên t do Hoa K quay ti ViNam. Trong đó có ba đoạn hết sức đc bit:
1) Phi công Vi
t Nam Cng Hòa, va đưc t
 do
2) V
 con tù thăm nuôi t
i Hàm tân;
3) Ban văn ngh
 ca Tr
i Hàm Tân;
4) Ph
ng vn 1 ngưi tù ct chân cp Thiế
u tá.
1985 : Hoa K
 và Vit Nam gp nhau ti New York bàn v vic th tù ci t
o.
1987 : L
n đu tiên nhà báo Thy Ðin đưc vào làm phóng s ti Tri Nam Hà, tiếp theo Hà Ni bt đ
u chuyn thêm tù ci to vào Nam và tr t do tng đt .
Tháng 7 năm 1988 : Phái đoàn Funseth đi Hà ni hp v vic nhn tù ci t
o.
Tháng 8 năm 1988 : Hà Ni đơn phương loan báo đình ch vic tho lu
n.
Tháng 1 năm 1989 : Ln đu tiên Hng thp t Hoa K đưc phép gi quà cho tù “ci t
o”.
M
t chiến dch gi quà đưc phát đng ti hi ngo
i .
Tháng 4 năm1989 : Phái đoàn Quc hi Cali v Vit Nam tho lun v đtài xã hi và tù “ci to”. Có các thành phn t nn Vit Nam cùng đi.Ði din IRCC trách nhim tiu ban tù chính tr. Phái đoàn yêu cu trt do cho Võ Ði Tôn. Phng vn thu thanh Phan Nht Nam va đưc t do t
i Saigon.
Tháng 6 tháng 1989 : Thưng vin M tuyên b yêu cu Hà Ni tr t do cho tù “ci to” và Hoa K s
 đón nhn .
Tháng 7 năm 1989 : Phái đoàn Hoa k
 v Vit Nam ký tha ưc nhn đnh cư tù “ci t
o”
Tháng 8 tháng 1989 : Báo San Jose Mercury News g
i phóng viên vSaigon làm mt lot bài phng vn “tù ci to” sra đi có gia đình chờđợi tại San Jose.
Tháng 1 tháng 1990 : 15 gia đình H.01 đi chuyến đu tiên đến phi trưng San Francisco, có 4 gia đình v Bc Cali. 11 gia đình chuyn tiếp đến các tiu bang khác và Qu
Cam
Tháng 8 năm
1993 : Ði tá Phm Duy Khang, sau 17 năm tù đã tr v đt sau cùng vi 120 ngưi. Ông đến San Jose và d l thưng k
 ngày 8/8/1993 .
Sau đó các đ
t HO b túc và chương trình đoàn t gia đình HO ln lưt tiếp din su15 năm từ 1994 đến 2009. Cho đến tháng 4 năm 2009 vn còn gia đình thuc din “tù ci to” đến Hoa K
.NHNG THIÊN ANH HÙNG CA


Trưc năm 75, Min Nam xây dng hai nn cng hòa đã tn ti hết sc hào hùng qua hai chiến dch tn công ca đch. Chúng ta đã đng vng trong trn Mu Thân 68 và vưt qua trn mùa hè 72.

Sau 1975 min Nam tht th nhưng vn còn ghi thêm hai thiên anh hùng ca bt t
.
Ngư
i chiến sĩ sng còn sau trn “ci to” và toàn dân min Nam thành công vi nhng chuyến đi ca thuyn nhân t n
n.
Chúng tôi đ
ã có bài viết v thuyn nhân và riêng bài này xin dành cho câu chuyn tù “ci to”. Ln lưt đã k ra nhng con s lch s, nhng ngưi tù không án, nhng ngày tháng không quên, nhng d kin tuy khô khan cn ci nhưng chính là máu xương ca mt đo quân, ca mt th chế dân ch không còn na.
T
 nhng con s này chúng ta hãy đi tìm nhân chng và thu hi di sn dành cho trang s gi thế h tương lai.ÐI TÌM NHÂN CHNGTrong s muôn vàn lãnh vc, xin đưa ra mt vài thí d đ chng minh vcâu chuyn tù “ci to.” Trong hơn 10 năm tù đày, ngưi tù Min Nam đã sáng to biết bao di vt đ dùng và đ làm quà k nim gi cho m, cho v, cho con. Chúng tôi cn nhng di vt đó. Chúng tôi đã có, nhưng chưa đ.
Thư t là nhng liu thuc thn diu đ ngưi tù nh đó mà sng trong hy vng. Chúng tôi cn gi li nhng lá thư ca tình yêu, bng hu và gia đình. Chúng tôi đã có, nhưng chưa đ
.

Chúng tôi thư
ng nghe nói khi ngưi cha đi tù, thì m đi bán thuc lá bên lđưng. Khi cha v phi đi đp cyclo. Trong sut 20 năm, chúng tôi đi tìm nhng tm hình như thế nhưng không có. Cho đến năm 2008 mi tình c có đưc các hình nh quý giá. Nhưng vn còn đón ch thêm các tài liu tương t.
 
Chúng tôi đưc biết có nhiu gia đình c hai v chng đu đi tù ci to. Cả cha con đu b tù và nhiu anh em mt nhà cùng chung s phn. Chúng ti còn cn thêm nhng s liu như thế.CAN TRƯNG TRONG CHIN BIV tưng hi quân vùng mt, phó đ đc H Văn K Thoi có xut bn mt tác phm hi ký. Ông ly câu chuyn đt phim 1975 đ đt ta cho cun sách. Tình c chúng tôi có đưc tm hình chp hai chiến binh ca sư đoàn 3 b binh Quân lc Vit Nam Cng Hòa b bt làm tù binh ti Qung Tr khi Cng quân tn công 1972. Hình này nm trong b sưu tm đc đáo ca mt phóng viên Anh quc. 
 
Hai chiến binh Cng Hòa b đch quân gii v khu tp trung tù binh bên kia biên gii và mt phóng viên ca cng sn Hà Ni đã chp đưc tm hình chân dung bt h xng đáng gi là “Can trưng trong chiến bi”. Khuôn mt ngưi lính s 2 da vào ngưi chiến binh s 1., Anh s 1 có th là sĩ quan. Anh s quan tr này b thương  tay còn băng bó, mt còn mang du ca các mnh trái pháo, ánh mt bun
bã nh
ưng vn đy v bt khu
t.
Su
t đi tôi, chưa bao gi nhìn thy mt gương mt đn d như v
y.
Bài vi
ết s đăng kèm tm hình đc đáo này. Gi này anh 
 đâu?

Trên tài li
u DVD do IRCC, Dân Sinh và Vin Bo Tàng San Jose s phát hành ngày quân lc 2009, chúng tôi ph biến rng rãi đ nhn tin đến bn phương tri ngõ hu tìm cho đưc ngưi lính chiến bi có nét mt can trưng ca sư đoàn 3 b
 binh.
THIU TÁ ÐC CƯC LÊ HU CƯƠNGCâu chuyn sau cùng xin nói v ngưi tù ci to Lê Hu Cương, khóa 16 võ b Ðà Lt, qun trưng C Chi. S là ngay t đu năm 1985 tình cchúng tôi gp đưc mt anh phóng viên Hoa K tng cho video tape quay phóng s Saigon t 1984, trong đó có nhng đon hết sc đc bit. Câu chuyn mt phi công cu tù, mi đưc t do có m tim bán đnhu ti Saigon. Ði thoi bng Anh ng. Xin hãy tưng tưng lúc đó là năm 1985, chúng tôi coi phim mà lòng d nôn nao. Xúc đng dâng lên khóe mt. Anh em cùng ngi xem mà mt mũi ai ny hết sc căng thng. Cho đến nay chúng tôi vn không biế
t anh phi công này là ai.

M
t đon khác, quay ti tri tù Z30D ti Hàm Tân. Tri tù khang trang sch s và rt ít ngưi. Ai mà chng biết là cng sn đã cho dn dp và lùa tù đi làm, ch còn li c tri trng vng. Phóng viên quay phim và anh chàng làm phóng s đi cùng mt thông dch viên. Ban văn ngh ca tri đưc gii thiu hát mt bài. Khán gi duy nht là anh phóng viên M. Nhc trưng là ca sĩ chính nét mt hết sc đau kh và cam chu. Ông tr li cp bc là thiếu tá, đã  tri này nhiu năm. Dưng như cũng t Nam Hà chuyn v.

Mt đon khác là cnh tù “ci to” đưc v con lên thăm. Xin lưu ý đây là thời điểm của năm 1984  tri tù Min Nam và cnh này đưc trình din cho báo M quay phim. Tuy nhiên nếu lưu ý vn nhìn ra đưc nhng ni đon trư
ng.

Sau cùng, chúng tôi đư
c xem đon phim đc bit. Mt tù ci to ct chân ngi cm cp mt kiếng. Mt anh rt sáng và dáng ngi bình th
n.
G
n như bt cht, anh phóng viên hi bng anh ng và ngưi tù tr li trc tiếp cũng bng anh ng. Anh cp bc gì? -Thiếu tá. Anh có đ ăn không? -Có đưc ăn, nhưng biết thế nào là đ. Ngưi tù hi ngưc li? Phóng viên M nói: Có phi ngưi công an này đng đây nên anh không trli? (Ðến đây phóng viên ra hiu yêu cu qun giáo đi ra). Không đ ăn phi không ? Not enough? Tr li, - Yes, not enough. Anh có điu gì nhn gi vi tng thng Reagan không? - Tôi mun đưc t do. Tôi mun rng thếgii t do cu chúng tôi. Cho chúng tôi đưc t do càng sm càng t
t.
Máy quay phim chi
ếu xung bàn tay cm mt kiếng. Ri chiếu lên khuôn mt ngưi tù vi ánh mt ngi sáng như ánh thép trong ng
c tù.
Chúng tôi b
 ánh mt này theo đui trong nhiu năm. Sut 20 năm, t 1985 đến 2005 đã có ý hi thăm v ngưi thiếu tá ct chân này là ai, còn sng hay đã chế
t.

Năm 2005 Asia quay video t
i Hoa Thnh Ðn k nim 30 năm bit x, chúng tôi có cơ hi gii thiu d án vin Bo Tàng và đng thi có chiếu đon phim này trong phn tài li
u.
Ti
ếc thay, dù đã có hàng chc ngàn khán gi nhưng vn không ai nhn ra ngưi tù bt khut.