Wednesday, November 26, 2014

MÙA LỄ TẠ ƠN

NGÀY LỄ TẠ ƠN
 
http://img.123greetings.com/eventsnew/enov_thanks_wishes/8493-002-13-1028.gif

KÍNH CHÚC QUÍ VỊ MỘT NGÀY LỄ TẠ ƠN HẠNH PHÚC VÀ AN LÀNH

Tuesday, November 25, 2014

CHỐNG CỘNG QUÁ KHÍCH


“CHỐNG CỘNG QUÁ KHÍCH” VÀ SỰ KIỆN ĐIẾU CÀY
 
Võ Phương
 
Chống cộng quá khích” là cụm chữ tôi được biết từ ngày định cư ở Hoa Kỳ cách đây hơn 20 năm; hiện nay vẫn thường gặp. Nhưng đặc biệt là chưa bao giờ gặp cụm chữ nào mang ý nghĩa đối lại, ví dụ như “chống quốc gia quá khích” chẳng hạn. Đây cũng là một điều lạ! Chẳng lẽ chỉ có người quốc gia mới quá khích, còn người cộng sản thì không bao giờ quá khích? Vì thế mới đặt thành vấn đề: thế nào là “chống cộng quá khích và thế nào là chống cộng không quá khích?”  
Mới đây, trong một buổi ‘trà đàm’, một anh bạn có máu tiếu lâm, rất thân thiện nói với tôi: “Bạn chỉ nên chống Cộng từ 1% đến 99% thôi, thì sẽ không bị phê phán là quá khích, chứ bạn chống cộng 100%  thì thế nào cũng có người chửi.” Mặc dầu biết anh có máu tiếu lâm, tôi vẫn trố mắt, cười và hỏi lại: Dụng cụ nào để đo, có thể cho mình biết là bao nhiêu phần trăm. Anh bạn tôi cũng cười theo.
Trong buổi trà đàm này, phần lớn là những bạn đã một thời khoác áo lính trận. Một anh phát biểu: không biết thời kỳ tụi mình cầm súng ngoài mặt trận có bị coi là “chống cộng quá khích” không?  
-Dĩ nhiên là không. Dân Mỹ gọi ‘người quá khích’ là ‘extremist’, có nghĩa là người tham gia vào một công việc gì đó quá ư tích cực nhưng hành động ấy còn phải có thêm phương tiện để thực hiện và mang ý nghĩa chính trị nữa, thì mới được gọi là ‘quá khích’ hay ‘cực đoan’ (extreme measure). Chẳng hạn như quân ISIS hiện nay, chặt đầu địch thủ hàng loạt để khủng bố tinh thần người khác; về phía nạn nhân, trước khi bị chặt đầu, cũng bị khủng bố tinh thần rất dữ dội, hành động ấy được trợ giúp bằng vũ khí trong tay, lại không tôn trọng một quy luật nào cả, và hướng đến ý nghĩa chính trị là thiết lập một “nhà nước Hồi giáo”; như vậy mới được xem là những hành động ‘quá khích’. Còn tụi mình trước đây, tuân hành những nguyên tắc căn bản ngoài chiến trường được luật pháp quốc tế công nhận thì không thể gọi là ‘quá khích’, một anh bạn trả lời.
-Thế còn trong quá khứ, “vụ thảm sát” ở làng Mỹ-Lai, quận Sơn-Mỹ, tỉnh Quảng-Ngãi, tháng 3 năm 1968, do quân đội Mỹ gây ra thì sao, có được coi là ‘quá khích’ không?
-Đây là một vấn đề đã gây tranh cãi khá sôi nổi. Nhưng trước hết, phải coi hành động cuả người trực tiếp gây ra ‘vụ thảm sát’ này là Trung uý William Calley -- trung đội trưởng trung đội 1 của đại đội Charlie -- là một hành động ‘quá khích’ vì anh ta có đủ phương tiện để hành động theo ý mình, không tuân hành quy luật chiến trường. Anh ta đã bị truy tố và đã bị Tòa án Hoa Kỳ quy tội ‘cố sát những người không có khả năng cưỡng lại’. Một tòa án ở Fort Benning, Georgia đã tuyên án chung thân, khổ sai dành cho Trung uý Calley ngày 29-3-1971, nhưng đến 9-9-1974 thì được ân xá.
  Đến đây, một anh bạn lớn tuổi tỏ ra hiểu biết, thêm vào:
Nhưng cũng phải nói thêm, trong thời chiến tranh Việt Nam, VC đã sử dụng “du kích chiến” là một chiến thuật ‘lấy dân làm bia đỡ đạn’, một phương pháp ‘ném đá dấu tay’, thậm chí ‘người ném đá’ có khi là những trẻ em đã được huấn luyện, tham gia vào trò chơi cầm súng giết người. Việt cộng thường núp đằng sau đàn bà, con nít, nhà thờ, chùa chiền để tránh bom đạn, để hễ có bề gì thì dễ vu cáo cho đối phương là ‘giết  thường dân vô tội’. Quân du kích và người dân thường chẳng có gì để phân biệt. Chắc nhiều bạn thừa hiểu, trước kia chúng ta đi hành quân ở những vùng xa xôi hẻo lánh, chỉ thấy đàn bà, trẻ thơ, các cụ già; không thấy đàn ông và thanh niên đâu cả, mà không có đàn ông và thanh niên thì sao đàn bà lại có con thơ? Thời đệ nhất Cộng Hòa, tổ chức Ấp Chiến Lược đã bẻ gẫy “du kích chiến” của VC. Vì bị ‘Ấp Chiến Lược’ cô lập hóa các hoạt động “cá sống vì nước” là chiến thuật ‘du kích sống bám vào dân’ của Mao Trạch Đông, cho nên VC đã nửa khóc nửa cười, không nơi nương tựa; do vậy mà VC rất hận Tổng thống Diệm về ‘ấp chiến lược’. Còn nói về đơn vị của Trung uý Calley, trong cuộc hành quân vào làng My Lai tháng 3.1968, bị thiệt hại về nhân mạng, ông ta nghĩ rằng chính dân trong làng là du kích và là thủ phạm, cho nên đây là lý do đã khiến ông ta nổi nóng và gây ra chuyện đáng tiếc. Dù sao thì ông ta cũng đã bị đưa ra trước vành móng ngựa của tòa án Hoa Kỳ, bị kết án, bị tù và mới đây, ngày 22-8-2009 ông ta đã xin lỗi trước công chúng ở Columbus, GA vế hành động của mình.
-Thế còn trước đó vài tháng, VC gây ra vụ ‘thảm sát Tết Mậu Thân 1968’ ở Huế thì sao, có được coi là ‘quá khích’ không, họ có xin lỗi không, sao không thấy tòa án nào xét xử vụ này?
Lại anh bạn có máu tiếu lâm nhanh miệng trả lời:
-Không, làm gì có tòa nào xét xử, vì đây là quyết  định của “đảng”, mà “đảng” thì lúc nào cũng ‘sáng suốt’. “Đảng” bảo rằng “cứu cánh biện cho phương tiện”, mà cứu cánh ở đây là “giải phóng miền Nam khỏi sự kềm kẹp của ‘Mỹ, Nguỵ’” thì mọi phương tiện đều khả thi. Như vậy là rất chính đáng, thì làm sao laị gọi là ‘quá khích’ được! Họ đã không xin lỗi mà hàng năm còn tổ chức ăn mừng!
Tất cả các bạn trong buổi trà đàm cười ồ lên và đưa ra câu hỏi kế tiếp:
-Tiếp theo là thời kỳ quân, cán chính miền Nam bị đi tù cải tạo sau ngày 30.4.1975, thế có phải thời kỳ này là thời kỳ “chống cộng không quá khích” không?  
Cũng không ai khác, ngoài anh bạn có máu tiếu lâm lên tiếng:
-Đúng, vì thời kỳ này là thời kỳ mọi người phải học cách nói như Vẹm, nhưng trong thâm tâm đứa nào cũng chán ngán và muốn chống lại, kể cả dân chúng bên ngoài, thế nhưng tất cả mọi người cứ phải ‘nín thở qua sông’, chỉ trừ một số ‘quá khích’ chống đối ra mặt thì đã bị bắn chết. Chắc các bạn thừa hiểu, ngay như cụ Nguyễn Tuân, tác giả  cuốn ‘Vang Bóng Một Thời’ ở Hanoi mà còn phát biểu ‘tôi còn sống đến ngày nay là nhờ biết sợ’…đó, thấy không.
Sau một vài phút im lặng, một anh bạn khác buồn bã phát biểu:
Bây giờ có còn phương tiện gì nữa đâu mà quá khích với không quá khích; chỉ còn ba tấc lưỡi hoặc cùng lắm thì lấy ngòi bút nguệch ngoạc một vài hàng chữ đưa lên trên ‘net’, nói lên lẽ phải/ trái. Thế thôi! Chứ quá khích cái nỗi gì. Sao không thấy đứa nào nói VC nó quá khích mà lại cứ nhắm vào đám tụi  mình, đã gãy súng rồi, còn lấy gì để quá khích!
Thực ra danh từ ‘quá khích’ mang một ý nghĩa liên quan đế  hành động chính trị hơn là quân sự, nhưng muốn thực hiện hành động ấy cũng phải có điều kiện (về chính trị) nữa, chứ không phải bất cứ ai cũng thực hiện được. Ví dụ: tôi chỉ là một ‘phó thường dân’ không có phương tiện hay lực lượng gì trong tay, nhưng vì một lúc nóng giận tôi phát biểu “mong sao cho VC mau chết để dân tộc ta sớm có tự do, dân chủ, nhân quyền”, thì lời phát biểu ấy không thể bị gán ghép là ‘chống cộng quá khích’.
Điều đáng nói là có người chưa hề biết VC ‘quá khích’ ra sao, chưa nếm mùi ngục tù cải tạo ra sao, thì lại lên giọng so sánh những trại tù cải tạo dùng để nhốt “ngụy quân, nguỵ quyền” với “nhà tù” dùng để ‘chiêu đãi’ một vài tên cộng sản gộc có đảng tịch lâu năm, bị mất chức mất quyền; nay bất mãn, nên bị “giam” chỉ vì dám phê phán những tên cộng sản đang cầm quyền không noi theo điều “bác Hồ” dạy. Thế mà lại lên giọng “họ bị hành hạ còn hơn những người đi học tập cải tạo”!
Cũng có người chẳng hiểu mô tê gì về thâm ý tiềm ẩn trong chính sách “hòa giải hòa hợp dân tộc” được Cộng đảng Hanoi  mớm cho đám lừng khừng, cò mồi ở hải ngoại, thì lại phát biểu: “Ngay như Mỹ là cựu thù với VC mà còn hòa giải hòa hợp được, huống hồ mình cùng là người Việt Nam với nhau”.
Chẳng lẽ ‘người Việt quốc gia’ lại ngây thơ đến thế sao!  Những thành phần ngây thơ hoặc giả vờ ngây thơ lại thích dùng cụm chữ ‘chống cộng quá khích’ để ‘giũa’ những ai không đồng ý với nhận định của mình về một sự kiện liên quan đến ‘quốc-cộng’. Hiện tượng này khá phổ biến và là một vấn đề nhàm chán trong quá khứ.
Sở dĩ hôm nay tôi muốn lạm bàn vì hiện tượng này vừa được lập lại vào lúc blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, một người được xem là nhà tranh đấu cho tự do ngôn luận, tự do  báo chí, đang thọ án ‘tù giam’ ở Việt Nam, và đã ở tù được 6 năm rưỡi trong tổng số 12 năm, thì đột nhiên Cộng đảng Hanoi và Bộ ngoại giao Hoa Kỳ ‘dàn xếp’ với nhau như thế nào đó, để ‘đẩy’ đương sự ra khỏi nước, một cách hết sức vội vàng.
Căn cứ vào các cuộc phỏng vấn lúc gần đây, thực hiện bởi một số cơ quan truyền thông, thì được biết ‘nhà nước’ không cho đương sự biết trước ngày, giờ lên máy bay, cho nên Điếu Cày không kịp từ giã gia đình. Từ nhà tù, bị áp giải ra phi trường ngày 21/10, bước chân lên máy bay bằng một đôi dép ‘tổ ong’, anh đã được bay thẳng đến phi trường Los Angeles, Orange County, nơi có cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống, đông nhất nước Mỹ.
Các cơ quan phỏng vấn Điếu Cày gồm:
Báo Người Việt
Truyền hình SBTN
Kim Nhung Show SBTN
 Và có thể còn các cuộc phỏng vấn khác nữa mà tôi không biết.
Nếu chỉ qua các cuộc phỏng vấn trên đây, thì chưa thể nhận định chính xác về một sự kiện, một vấn đề, hay một con người. Một khi nhận định sai sẽ đưa đến hành động sai. Nhưng có một vài chi tiết muốn biết, chưa được biết:
-Ai là người Việt Nam ở Mỹ đầu tiên biết được chuyến bay đưa Điếu Cày đến Los Angeles để thông báo cho số đông người đi đón. Ngay chính Điếu Cày cũng không biết ngày giờ lên đường, chỉ có Bộ ngoại giao Mỹ và VC biết.
-Điếu Cày cho biết là anh “không có lựa chọn”.  Vậy nếu được lựa chọn thì anh chọn “đi” hay “ở”? Cái nào có lợi cho việc đấu tranh? Đã có nhiều bàn tán, nếu anh không đồng ý ra đi thì không bao giờ Bộ ngoại giao Mỹ cấp chiếu khán cho anh vào Mỹ.
-Điếu Cày có người con gái đang ở Canada, vậy cô ấy đã ra đi trong trường hợp nào?
Riêng về ‘chuyện lá cờ’ là một vấn đề “nhạy cảm”, cho dù Điếu Cày đứng dưới ‘cờ vàng’ hay ‘cờ đỏ’, hoặc không đứng dưới bất kỳ lá cờ nào, thiết tưởng không đáng quan tâm. Đặc biệt ở xứ sở tự do như Hoa Kỳ, đứng dưới lá cờ nào lại càng không quan trọng, vì ngay công dân Hoa Kỳ còn được quyền xé cờ, đốt cờ, và được coi đó là hình thức biểu hiện ‘tự do ngôn luận’ mà không hề vi phạm hiến pháp hay luật pháp. Ngoài ra, theo kinh nghiệm, có những người đứng dưới lá cờ này nhưng bí mật phục vụ cho quyền lợi của lá cờ kia, là chuyện rất thường. Xưa kia ở Saigon, Việt Cộng vẫn thường núp dưới ‘Cờ Vàng’, thậm chí vẫn nghiêm chỉnh chào Cờ Vàng, nhưng đâu ai biết, chỉ sau 30/4/75 mới biết họ phục vụ cho ai. Bây giờ ở hải ngoại cũng thế thôi. Cho nên, đứng dưới lá cờ nào không quan trọng; mà phục vụ cho quyền lợi của lá cờ nào mới là điều quan trọng. Tuy nhiên, anh đã nhận thức sai về Cờ Vàng.
CỜ VÀNG không phải có từ thời nhà Nguyễn, mà có từ thời Hai Bà Trưng.
Theo nhà biên khảo Việt Chi Nguyễn Hữu Quang “thì vào năm 40 dương lịch, Hai Bà Trưng đã ‘đầu voi phất ngọn cờ Vàng’ đem quân đánh Tô Định lấy được 65 thành trì để lập quốc xưng vương.”  Kể từ đó, theo truyền thống dân tộc ta, các triều đại kế tiếp đều chọn màu Vàng làm biểu tượng cho hồn thiêng sông núi, cho nên vào thời quân chủ ở nước ta mới có danh xưng Hoàng Đế khi lên ngôi vua, và vua thường mặc áo hoàng bào. Trải qua nhiều triều đại, Cờ Vàng đã nhiều lần biến thể, cho đến nay là Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn được người Việt hải ngoại trân trọng. Xin tham khảo ở link dưới đây:
Sau Hiệp Định Genève 1954 do Cộng đảng Hanoi và Thực Dân Pháp ký kết với nhau, chia cắt lãnh thổ ra làm hai phần, lấy sông Bến Hải làm ranh giới Nam-Bắc, thì quân dân miền Nam vẫn giữ nguyên ngọn Cờ Vàng, coi đó là biểu tượng của Chính Nghĩa Dân Tộc Việt Nam. Dưới lá cờ ấy, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa với phương châm TỔ QUỐC - DANH DỰ - TRÁCH NHIỆM đã chiến đấu, quyết hy sinh xương máu để bảo vệ màu cờ sắc áo của Tổ Quốc Việt Nam, chứ không bảo vệ cho bất kỳ một đảng phái hay tôn giáo nào.
Hoàn toàn khác xa với Quân Đội Nhân Dân Cộng Sản chiến đấu dưới ngọn Cờ Đỏ, biểu tượng của Quốc Tế Cộng Sản. Quân đội ấy chiến đấu để bảo vệ “Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa” và bảo vệ “đảng”. Vì thế mà sau khi Cộng đảng Hanoi chiếm được miền Nam xong thì hàng loạt lãnh thổ, lãnh hải và hải đảo của Tổ Quốc Việt Nam lần lượt bị rơi vào tay giặc phương Bắc cũng tôn thờ Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa. Có nhiều dấu hiệu cho thấy tương lai Việt Nam sẽ bị xoá tên trên bản đồ thế giới nếu không kịp thời lật đổ bạo quyền Hanoi.
Ngày nay, tuy mất nước, nhưng người Việt Nam lưu vong trên xứ người, vẫn giữ nguyên cội nguồn dân tộc, quyết bảo vệ truyền thống dân tộc bằng ngọn Cờ Vàng. Mỗi người tuỳ sự lựa chọn, cho dù có chấp nhận Cờ Vàng hay không, thì truyền thống Cờ Vàng vẫn bất di bất dịch.
Tóm lại:
-Không có ai ‘chống cộng quá khích’ cả, tất cả chỉ muốn bày tỏ quan điểm riêng của mỗi cá nhân trong xã hội tự do, khác với xã hội cộng sản không ai được quyền bày tỏ quan điểm khác với quan điểm của đảng CS. Nhưng khi trình bày quan điểm của mình có thuyết phục được người đọc hay không, là tuỳ thuộc vào thái độ và cách trình bày của mỗi người.
-Không cần phải quan tâm tới Điếu Cày đứng dưới lá cờ nào. Đó không phải là điều quan trọng, xin cứ để tự nhiên. Đã có nhiều người tương tự như Điếu Cày, đến được các vùng đất tự do trước đây, hoạt động của họ phục vụ cho lá cờ nào, đã thấy rõ cho dù đã che dấu.
-Chính phủ Mỹ và VC dàn xếp để đưa Điếu Cày đến Mỹ, đều đã cân nhắc lợi hại cho cả hai phía, nhắm vào quyền lợi của cả hai phía. Đó là chuyện bình thường trong các toan tính chính trị. Người Việt Quốc Gia cần bình tĩnh, hãy nương theo đó để hành động, hơn là gây ồn ào, chia rẽ.
Ngày nay không phải ngày xưa,
‘Mạt cưa, mướp đắng’ chẳng lừa được ai.  
25.11.2014

Võ Phương

Monday, November 24, 2014

Bí Ẩn Kiếp trước Của Các Thiên Tài


Bí Ẩn Kiếp trước Của Các Thiên Tài
 Tiến sĩ Stevenson và nhiu giáo sư danh tiếng cho rng, các thiên tài ca chúng ta được hc t kiếp trước.
 
Sinh ra đã biết âm nhc và làm toán? 
Thomas Wiggins, còn gi là chú mù Tom (1849 – 1908, Georgia, M) sinh ra trong mt gia đình nô l da đen, li b mù bm sinh nên ông là ni tht vng ca ch nô và không được cư x như nhng người bình thường khác. Khi đó, ch nô là Perry H. Oliver bán m ông cho tướng James Bethune (Columbus, Georgia) trong mt cuc đu giá nô l, và cho không ông. Lúc đó tướng James Bethune đt tên cho ông là Thomas Wiggins Bethune, nhưng c thế gii gi ông là chú mù Tom.
Khi còn được bng trên tay, Tom đã t ra rt nhy cm vi nhng tiếng đng, đc bit là âm nhc. C gia đình tướng James Bethune cũng phi công nhn tài năng khác thường ca đa bé da đen này. Khi Tom lên 3 tui, chú đã ct ging ca hòa cùng ging hát ca các ái n nhà tướng James Bethune trn c bn nhc mt cách tài tình.
Năm lên 4 tui, chú Tom đã lén do nhc trên dương cm, nhng bn nhc mà chú nghe được, mt cách say sưa. Tt c mi người trong gia đình tướng James đu rt ngc nhiên, vì h chưa bao gi cho phép Tom chm vào cây đàn. Vy Tom đã hc đàn t đâu?
Ngay t khi bt đu chơi dương cm, Tom đã biết s dng thun thc các phím đàn đen trng. Các phím đàn không d s dng đi vi mt người b mù và chưa tng được ai hun luyn như Tom. Tuy nhiên, theo nhiu nhà nghiên cu âm nhc thi đó thì Tom đã có th chơi các bn nhc c đin ni tiếng mt cách thành tho. Nhng ngón tay ca chú lướt trên phím đàn mt cách chính xác và điêu luyn. Có người còn cho rng chc chn chú phi có thi gian hc nhc ti trường.
 Tuy mù, nhưng Tom là một tài năng về âm nhạc. 
Thy Tom có năng khiếu âm nhc, tướng James nh giáo sư Patti, người dy nhc cho các ái n ca ông, dy cho Tom, nhưng v giáo sư này t chi: “Tôi không th chp nhn dy cho chú bé thêm mt chút gì na vì tm hiu biết v âm nhc ca chú còn hơn c tôi”.
T năm 8 tui, Tom bt đu trình din các bn hòa tu trước công chúng. Tom không b gii hn bt c th lai nhc nào, chú có th trình din nhng nhc phm ni tiếng ca Beethoven, Mendelsohn, Bach và Chopin và cũng có th chơi các bn nhc bt lun loi gì.
Đng thi, Tom còn có kh năng sáng tác hàng nghìn bn trường ca bt h. Các sáng tác vi âm điu tuyt vi cùng nhng li bài hát rt hay cho thy chú Tom đã nm được trn vn k thut v nhc lý. Ch có th cho rng tt c các yếu t to thành sc mnh âm nhc do đã có sn trong con người chú Tom.
Mt trường hp khác na là bà Shakuntala Devi, được mnh danh là chiếc máy tính sng, người n Đ. Bà du hành qua nhiu nước trên thế gii và đã làm cho không ít nhà toán hc sng st trước tài năng toán hc xut chúng. Bà đã tìm được đáp s ca các bài toán còn nhanh hơn cái máy đin t ti tân nht nước M năm 1977. Tài ngh siêu vit ca bà đã được báo chí ca ngi. Tên bà đã được ghi trong cun Guiness Book of World Records (Cun sách ghi các thành tích k lc trên thế gii). Bà có th tính nhanh hơn máy đin t mà không phi chun b trước.
 Bà Shakuntala Devi. 
Kh năng tính toán ca bà được phát hin năm bà 3 tui. Tuy hc vn ch mc bình thường nhưng tên tui ca bà đi vi nhng con s là ly lng. Vi tài năng tính toán thiên phú, bà c tưởng rng vic gii nhng con s là chuyn đương nhiên nhưng khi ln lên, bà hiu rng không phi ai cũng gii như bà.
Bà tng nói: “Tôi tin rng nhng thành tích ca loài người là quan trng nht, điu đó chng t con người vn còn siêu vit hơn máy móc. Thế gii còn chưa hiu hết được kh năng ca trí tu con người, nó vô cùng, tôi đã chng t cái kh năng y”.
Thiên tài hc t khi nào?
Ella May Thornton (1885 – 1971), mt cu th thư ca thư vin bang Georgia, M, đã đt ra mt câu hi ln sau khi nghiên cu v chú Tom mù: “Mt câu được đt ra đ hi các nhà tâm lý hc, các nhà vt lý hc, các nhà khoa hc cùng các chuyên gia v âm nhc có thm quyn có th gii thích v trường hp ca chú Tom không? Sau mt thi gian nghiên cu tôi đã không tìm được câu tr li. Ch có th gii thích được đó là luân hi và người ta đã kết lun rng mt thi đim nào đó, mt nơi nào đó, mt kiếp nào đó chú Tom đã là mt nhc sĩ siêu đng”.
S hin din ca chú mù Tom Âu M trong giai đon cui cùng ca chế đ nô l da đen M đã có mt ý nghĩa đc bit. Mt người da đen tht hc đã làm nên s nghip vĩ đi mà mt người da trng dù tài gii đến my cũng không làm được. Phi chăng tài năng này chú đã có t kiếp trước? Nhiu giáo sư thi by gi cho rng đó là nh s luân hi.
Mt trường hp tương t là bà xơ Teresa, mt tu sĩ Ki-tô giáo, giáo sư m thut ti Chng vin Brooklyn, có mt trong mt bui thuyết trình v luân hi ca Hi Thanalogy Foundation ti đi hc Columbia. Bà đã có nhng nét v điêu luyn mà chính bà cũng phi tha nhn do tin kiếp mà có.

Saturday, November 22, 2014

TIỀN GIÀ và TÌNH GIÀ

 TIỀN GIÀ và TÌNH GIÀ
 
 
I-
Trong bữa cơm tối, Chúc Minh nhìn lên tờ lịch trên tường, nói lớn:
 
- Ô, tuần sau là sinh nhật của tui đó nha, quý vị chuẩn bị quà cáp đi là vừa ..
 
Hiển, chồng nàng từ trong bếp nói vọng ra:
 
- Trời đất, gần ăn tiền già rồi còn đòi quà sinh nhật.
 
Cả nhà cười vang vì sự chế giễu của Hiển. Chúc Minh xịu mặt. Hai đứa này chỉ hơn 40, không còn trẻ nữa, nhưng chưa phải là già. Mọi người biết rằng Hiển chọc ghẹo Chúc Minh cho vui thôi chứ anh chàng này nổi tiếng là nịnh vợ: Năm nào sinh nhật cô nàng anh cũng bày tiệc linh đình vì anh ta là chef cook của một nhà hàng Mỹ danh tiếng ở vùng San Diego này.
 
Tôi thoáng nghĩ ngợi về chuyện "ăn tiền già" qua câu nói của Hiển, thằng cháu rể rất dễ thương của vợ chồng tôi. Tiếng Việt thật lạ lùng, cái gì biểu hiện phúc lợi lập tức có chữ "ăn" đi kèm. Từ "ăn đám cưới, ăn đám giỗ, ăn tiệc, ăn chơi .." bây giờ ở Mỹ có thêm cụm từ "ăn tiền già, ăn tiền bệnh, ăn tiền thất nghiệp, ăn tiền SSI .."
 
Những người đi làm như chúng tôi khi về hưu sẽ không dùng từ "ăn tiền già" hay "ăn tiền trợ cấp" mà được gọi bằng "hưởng tiền hưu bổng", tức là tiền mình đóng thuế trong thời gian làm việc, tùy theo mức lương cao hay thấp và thời gian làm việc ngắn hay dài.
 
Tự nhiên tôi cảm thấy cụm từ "ăn tiền già" mang ý nghĩa ngồ ngộ, đặc biệt cho thấy sự đãi ngộ người già, dĩ nhiên, chỉ có ở những quốc gia văn minh, giàu có. Điều này cho thấy rõ nhất sự quý trọng con người, đặc biệt sự quan tâm của xã hội khi biết rằng cuộc sống của họ đã đi gần đến chỗ "the end". Bản thân tôi cũng đang nghĩ ngợi đến ngày nghỉ hưu, lúc đó hai đứa tôi sẽ trở thành hai con khỉ già ngồi chong ngóc thu lu trong nhà nhìn lá rụng.
 
Tự nhiên tôi lại có chút buồn khi nghĩ đến lúc về hưu, nghĩa là đoạn cuối của cuộc đời mình trước khi xuôi tay yên nghĩ. Tiền già tức là số tiền trợ cấp nhỏ cho người già trên 65 tuổi mà trước đó không cần có làm việc hay không, với điều kiện phải có quốc tịch Mỹ. Được biết số tiền này sẽ chênh lệch ít nhiều tùy theo tiểu bang mình cư ngụ và sẽ được đi kèm theo bảo hiểm y tế gọi là Medicare hay Medicaid. Một cặp vợ chồng già mỗi tháng sẽ có $1,440 ($720/người) và vài trăm tiền foodstamp để mua thức ăn.
 
Trước đây foodstamp in trên giấy đóng từng tập nhỏ cỡ tờ vé số, bây giờ chính phủ bỏ vô thẻ, người sử dụng sẽ "quẹt" như quẹt credit card. Số tiền này sẽ giúp cặp vợ chồng già sống ung dung đầy đủ, có thể đi chơi đây đó đôi lần trong năm nếu không phải trả tiền nhà và sức khỏe tốt không đau bệnh chi nặng nề.
 
Trường hợp thứ nhất tôi được biết về khoản tiền già này đối với vợ chồng người bạn ở San Jose là họ chỉ giữ lại $300 cho mỗi người, số còn lại phải phụ với con trả tiền mortgage. Nếu không ở chung với con mướn nhà ở thì hơi vất vả vì mướn apartment một phòng ngủ phải trên dưới $1,000/tháng. Nếu cặp vợ chồng già bạn tôi xin được housing của chính phủ thì tuyệt vì chỉ trả tiền nhà vài ba trăm một tháng.
 
Trong một bài viết về nước Mỹ tôi đọc đã lâu rồi, câu chuyện viết về bà mẹ già ở một mình nhưng quanh năm con cháu chia phiên nhau nghỉ phép về ở với bà, cho nên tuổi già của bà quá đỗi yên vui, vô vàn hạnh phúc! Cụ bà ấy phải được gọi là người hạnh phúc nhất trên đời này. Nếu người ta gọi tuổi trẻ là tuổi hồng, tuổi ngọc, thì bà cụ này phải được gọi là "tuổi hột xoàn" vì được con cháu trân quý, săn sóc chu đáo quá.
 
Trong tháng Tám, viết về nước Mỹ liên tiếp đăng tải hai bài nói về người Mẹ làm tôi xúc động bồi hồi. Đó là bài "Bà mẹ quê" của Philato và "Người Mẹ cô đơn" của Phan.
 
Bài trước là tình cảm của tác giả khi nói về mẹ mình một đời vất vả vì con, đến lúc "ra đi" con không gặp được Mẹ vì còn đang bôn ba cải tạo. Tác giả nghĩ đến kỷ niệm ấu thơ của mình khi sáu tuổi, nửa đêm thức giấc vì đói được mẹ mình cho củ khoai vùi bếp lửa thơm lừng mà theo ông không có bữa ăn nào trong đời ông ngon bằng. Thú thật khi đọc đến đoạn văn đó, tôi cũng cảm thấy trái tim mình thổn thức trước tình yêu mẹ con mà bóng của họ in hẳn lên phên vách nứa bếp lửa bập bùng. Đó là hình ảnh của bà mẹ trong nước không có tiền già.
 
Hình ảnh "Người Mẹ cô đơn" của Phan phải nhờ người dưng (là tác giả Phan) chở dùm đến chỗ trọ mới trong khi các con của bà bỏ lơ bỏ mặc. Bà mẹ này ở Mỹ có tiền già trợ cấp của chính phủ nhưng không có tình cảm mẹ con. Tự nhiên tôi lại nghĩa đến thân phận mình khi về hưu, khi bóng xế đầu non, khi vạt nắng cuối cùng của một ngày vội tắt.
 
Trường hợp thứ nhì tôi được biết về mảng đời thực của một người già ở Little Saigon lần thăm Cali hè vừa qua, làm tim tôi thêm một lần trật nhịp.
 
Buổi sáng hôm ấy, dậy sớm hơn mọi người tôi ra sân quơ vài động tác thể dục. Bỗng tôi thoáng thấy chiếc nón lá trồi lên hụp xuống ở khu vực chứa rác của khu nhà townhouse. Ở miền Đông Bắc mấy chục năm tôi có bao giờ thấy được chiếc nón lá? Tò mò, tôi bước lại gần. Một bà cụ già, già lắm, chắc phải gần tám mươi, bước ra khỏi khu vực thùng rác. Tôi chào. Bà cụ chào lại tôi. Cả hai không nói thêm lời nào. Tôi chợt hiểu khi nhận thấy dưới chỗ chân bà vừa bước ra, lổn nhổn vỏ chai coca, chai bia, nước suối .. trong túi nhựa nylon. Bà cụ giở nón ra quạt cho mát. Mái tóc trắng bù xù và nụ cười dúm dó. Bà cho biết bà đang hưởng tiền già, nhặt thêm vỏ chai kiếm thêm chút đỉnh gởi về bên nhà cho đám cháu con nghèo khổ. Tôi choáng váng vì xúc động, thương cảm cho bà mẹ già, chân tôi như bị ai đóng đinh không bước đi được và nghe tim mình như bị ai trói chặt. Trời ơi, người mẹ Việt Nam nơi xứ người khổ sở đến thế hay sao?
 
Có lẽ cũng vài phút trôi qua, bà khách hỏi tôi:
 
- Cô à, cô có sao không vậy?
 
Tôi vùng thoát khỏi cơn mê, gượng gạo trả lời:
 
- Không sao, thưa bà, tôi từ xa đến chưa quen giờ giấc, thiếu ngủ nên thấy chóng mặt ..
 
Người mẹ già băng qua đường với bao nylon đựng đầy vỏ chai trên tay. Tôi vẫn đứng yên, nhìn bóng bà xa dần, tay chân lóng ngóng.
 
II-
 
Chúng tôi không thể ở lại San Diego để mừng sinh nhật Chúc Minh tuần tới vì đã hết ngày phép. Con nhỏ có vẻ không vui. Tôi nói với nó mai mốt về hưu có thể chúng tôi về Cali ở với chúng nó. Nó mừng rơn, gặng hỏi tôi: Thiệt hông dì? Thế rồi nó nói dì dượng xuống đây, con chừa cái Master bedroom cho hai ông bà, bao ăn ở chỉ charge $500 thôi. Tôi nói ô kê với điều kiện là sáng ăn tôm hùm chiều cháo bào ngư tối đi coi văn nghệ, vợ chồng nó cười ha hả.
 
Đến phi trường L.A. chân tôi tê cứng không bước xuống xe được, ông xã mới vịn tay tôi đỡ xuống xe. Vợ chồng Chúc Minh được dịp la bài hãi:
 
- Trời ơi hai ông bà già tình tứ quá!
 
Tôi cười:
 
- Già thì có tình già chứ, gừng càng già càng cay, mấy đứa bay không nghe người đời nói vậy sao?
 
Suốt 6 giờ đồng hồ từ L.A về đến N.J tôi cứ nghĩ ngợi về chữ "tình già", tựa đề bài thơ mới đầu tiên của Phan Khôi xuất hiện trên báo năm 1932:
 
Hai mươi bốn năm xưa
Một đêm vừa gió lại vừa mưa ..
 
.. Ôi tình nghĩa đôi ta thì rất nặng
Mà lấy nhau ắt là không đặng ..
 
Lời thơ ngây ngô như lời nói, đầy đủ "thì, là, mà" nhưng gây sóng gió không nhỏ trong buổi đầu hình thành thơ mới. Người đời thường cho rằng vợ chồng về già chữ tình không còn, sống với nhau về nghĩa. Tôi không biết đúng sai, có điều tôi nhận thấy vợ chồng già tình cảm không còn sôi nổi, bộp chộp như hồi trẻ mà thấm đẫm hơn, sâu lắng hơn. Chắc vì lý do đó ca dao có câu:
 
Con cá làm ra con mắm
Vợ chồng già thương lắm mình ơi
 
Người xưa không sai chút nào khi dùng chữ "thương lắm". Ủa, vậy người trẻ không "thương lắm" hay sao? Không hẳn là vậy, vợ chồng trẻ yêu nhau đắm đuối say mê nữa là đằng khác, nửa bước không rời. Nhưng chữ "thương lắm" dùng cho vợ chồng già mang một ý nghĩa dài lâu hơn, nghĩa là họ đã trải qua mấy chục năm dài lận đận với nhau, xẻ ngọt chia bùi. Theo tôi, câu hát trên nói về tình nghĩa vợ chồng lúc về già còn mang ý nghĩa cần thiết nữa. Qua rồi tuổi thanh xuân khi con cái đã đủ lông đủ cánh bay khỏi tổ ấm gia đình, chúng nó có vợ có chồng, có con cái, có nhà riêng, thì chỉ còn lại hai vợ chồng già trong cái mà người Mỹ gọi là "Empty nest". Bây giờ ông nhìn bà, bà nhìn ông, cả hai mái đầu đều bạc, nay nóng lạnh, mai nhức đầu .. Nếu không dựa vào nhau thì còn biết trông cậy vào ai
 
Trong tháng 7/2014, bài viết của tác giả Philato "70, chán mớ đời" khiến tôi đọc đến mấy lần vì thấy mình trong đó. Thực là chán quá chừng ở cái tuổi trên dưới 70, nghĩa là tuổi già lãng đãng khi nhớ khi quên, bước cao bước thấp, bệnh hoạn hà rầm ..
 
III-
 
- Bộ bà không biết đến thì giờ sao? Sáng đi làm, giờ này gần 12 giờ đêm còn đọc sách?
 
- Nhớ đóng cửa sổ lại, đêm nay chỉ có 42 độ, bà dễ ngươi là bệnh đó nghe!
 
- Nếu bà thấy mệt quá xin nghỉ hưu trước đi, một mình tôi làm gói ghém cũng đủ qua ngày mà ..
 
Đó là những lời ông đã nói với bà cho thấy sự quan tâm âu yếm, nhưng bà chỉ ừ hử cho qua chuyện. Ông lớn tuổi hơn bà, người nghỉ hưu trước phải là ông mới đúng chứ?
 
Thời gian trôi nhanh hơn mình tưởng. Chúng ta chưa kịp hưởng tuổi thanh xuân của mình thì tuổi già hấp tấp đến gần. Tuổi bảy mươi còn toan tính gì được nữa đâu, chỉ mong còn chút vui bên con cháu, Thu đã sang thì mấy chốc Đông tàn?
 
   
Trước Noel đúng một tuần, năm nay, là 40 năm tình chồng vợ của hai đứa tôi. Tôi thấy lòng một chút bâng khuâng. Ôi tình yêu là hơi thở một đời và tình già rộng mở những bao dung cho một thời tàn lụi. Chúng tôi muốn gởi trao đến bạn đọc tất cả sự nồng nàn của tình già vì chúng ta làm sao biết được bao ngắn bao dài thời gian chúng ta còn ở bên nhau đâu?
 
Buổi tối ông thấy khó thở vì tim đập nhanh. Bà hơi lo cứ thức giấc canh chừng ông.
 
- Ông uống thuốc chưa? Uống nước cam không tôi pha cho.
 
- Bà ngủ đi, tôi uống thuốc rồi, chút là khỏi thôi.
 
- Nếu không được khỏe, mai tôi nấu cháo gà với sâm, kỷ tử cho ông ăn nha. Đừng ăn cơm khó tiêu. Nhớ đắp mền cho ấm người ..
 
Tình già vậy đó. Nhưng không phải lúc nào cũng cơm lành canh ngọt. Cũng có lúc cãi cọ, khích bác, chế giễu lẫn nhau.
 
- Trời ơi sao ông lụi đụi quá vậy ông già?
 
- Bộ bà không già sao?
 
Có những lúc vì áp lực công việc ở sở, vì những gút mắc vụn vặt của gia đình, vợ chồng già cũng hục hặc với nhau, giận hờn nhau. Nhưng "giận thì giận mà thương thì thương" nên dễ dàng "huề vốn" với nhau lắm.
 
Sở dĩ tình già bền bỉ, theo thiển ý của chúng tôi, là ngoài tình yêu còn có sự quý trọng và bao dung, trên hơn hết là sự nhường nhịn nhẫn nại. Có phải người Việt Nam, đặc biệt là người phụ nữ Việt Nam lớp trước (như tuổi già của chúng ta hiện nay) ít muốn thay đổi, không thích mạo hiểm trong tình trường?
 
Để kết thúc bài viết tôi xin gời đến quý bạn đọc câu ca dao:
 
Anh buồn còn chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya.
 
Nhang đã tàn lại được thắp giữa khuya cho thấy sự lạnh lẽo cô đơn biết là chừng nào. Tình già đôi lúc cũng như thế. Tình già, có thể là tình vợ chồng dài lâu ân nghĩa, cũng thể là tình bạn thâm giao, chúng ta hãy cố gắng giữ gìn, sưởi ấm tình nhau.
 
 
Song Lam